Con bò khóc!


Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền của tôi ở một nhà tù. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi…
Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt cho ta biết anh ta đã trải qua một đoạn đời giang hồ với nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Anh ta trông đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là loại người thích hợp… 
Anh ta quê miền Ulster, lớn lên trên những đường phố bạo động nhất Belfast (n.d.: thủ phủ của tỉnh Ulster, Bắc Ireland). Vụ đâm chém đầu tiên diễn ra lúc anh ta mới có bảy tuổi. Một thằng bắt nạt ở trường đã đòi số tiền dành cho buổi ăn trưa của cậu bé. Cậu bé nói không. Thằng đó rút ra một con dao dài và lên tiếng đòi tiền lần thứ hai. Cậu ta nghĩ thằng đó chỉ dọa. Cậu ta nói không lần nữa. Thằng bắt nạt không thèm nói lần thứ ba, hắn đâm con dao vào cánh tay cậu bé bảy tuổi, rút ra, rồi bỏ đi. Hoảng loạn, với máu chảy ròng ròng, cậu bé chạy về nhà cách trường không xa. Người cha thất nghiệp nhìn sơ qua vết thương rồi dẫn con vào trong bếp, nhưng không phải để băng bó vết thương, ông kéo hộc bàn, lôi ra một con dao lớn, đưa cho con trai và ra lệnh cho cậu bé quay lại trường để đâm thằng kia. Đó là cách anh ta được nuôi dạy. Nếu như anh ta không trở thành cao lớn và mạnh mẽ như thế thì đã chết lâu rồi. 
Nhà giam là một nông trại tù nơi mà những phạm nhân ngắn hạn, và dài hạn sắp được tha, có thể chuẩn bị cho đời sống khi ra tù, một số người học một nghề nào đó trong nông nghiệp. Sản phẩm từ nông trại tù này sẽ cung cấp thực phẩm giá rẻ cho tất cả các nhà giam ở Perth. Các nông trại Úc nuôi bò, cừu, và heo, chứ không chỉ trồng lúa mì và rau xanh, nông trại tù cũng thế. Nhưng không giống các nông trại khác, nông trại tù có một lò giết mổ ngay tại chỗ. Mọi tù nhân đều có một việc làm ở nông trại. Nhiều tù nhân nói với tôi rằng công việc mà nhiều người muốn làm là những công việc ở lò mổ. Và công việc được ưa chuộng nhất chính là công việc của đồ tể. Anh chàng người Ireland to con này đã là một đồ tể.

Anh ta mô tả lò mổ cho tôi nghe. Những hành lang làm bằng thép không gỉ rất chắc, rộng ở phần ngoài, hẹp dần tạo thành một con đường giống như cái phễu khi vào trong nhà. Nối tiếp con đường hẹp đó là một bệ cao, nơi anh ta đứng với một khẩu súng điện. Những con bò, heo, cừu bị lùa vào con đường thép đó bằng cách dùng chó và gậy thúc. Chúng kêu la, mỗi con theo cách của riêng nó, và cố chạy trốn. Chúng ngửi thấy cái chết, nghe thấy cái chết, và cảm nhận sắp chết. Khi một con đi qua bệ đứng chổ anh ta, nó vùng vẫy, quằn quại và kêu la. Mặc dù khẩu súng của anh ta có thể giết chết một con bò to lớn chỉ bằng một phát bắn điện cao thế, nhưng con vật không bao giờ đứng yên cho anh ta nhắm bắn. Anh ta luôn phải bắn hai phát, một phát gây choáng, và một phát giết chết. Hết con này đến con khác. Ngày này qua ngày khác…
Anh chàng Ireland bắt đầu trở nên bối rối khi kể đến biến cố xảy ra cách đây vài ngày làm tinh thần anh chao đảo. Anh ta bắt đầu chửi thề, lặp đi lặp lại, “Đ.m, đó là sự thật !” Anh ta sợ tôi không tin…Hôm đó người ta cần thịt bò cho các trại giam ở Perth. Họ đang giết bò. Một phát gây choáng, một phát giết chết. Anh ta đã quá quen với công việc giết chóc hằng ngày cho tới khi có một con bò đi vào theo cách không giống gì với những con vật anh ta từng thấy. Con bò này im lặng. Nó không hề rên rĩ. Đầu nó cúi gằm xuống, đi một cách cố ý, một cách tự nguyện, một cách chậm chạp, vào vị trí sát với bệ bắn. Nó không hề quằn quại, vùng vẫy hay tìm cách chạy trốn. Khi đã đến vị trí, nó ngẩng đầu lên, nhìn chăm chăm vào người đồ tể, hoàn toàn không động đậy. Anh chàng Ireland chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào giống như thế. Đầu óc anh ta trở nên mụ mị. Anh ta không thể đưa súng lên, cũng không thể rời mắt khỏi đôi mắt con bò. Con bò nhìn thẳng vào bên trong anh ta. Anh ta như rơi vào một khoảng trống không thời gian. Anh ta không thể cho tôi biết khoảnh khắc ấy kéo dài bao lâu, con bò cứ nhìn chăm chăm, anh ta cảm thấy bị rúng động. Con bò có đôi mắt rất to. Trong con mắt trái của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt bắt đầu tụ lại. Lượng nước mắt càng lúc càng nhiều đến nỗi mí mắt không thể cầm giữ. Nó bắt đầu chảy từng giọt xuống má, tạo thành một dòng nước mắt lấp lánh. Trái tim anh ta bị đóng cửa lâu ngày như đã bắt đầu mở ra. Anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được. Một dòng nước mắt thứ hai từ từ chảy xuống mặt con bò. Và anh ta không còn chịu đựng nổi. Con bò đang khóc. Đúng là con bò đang khóc…
Anh ta đã ném khẩu súng xuống đất, chủi thề và hét lên với các sĩ quan quản giáo, họ muốn làm gì anh ta cũng được, “nhưng không được giết con bò”…

Anh ta kết thúc câu chuyện. Bây giờ anh ta là một người ăn chay. Đó là một câu chuyện thật. Các phạm nhân khác của trại tù xác nhận với tôi điều đó.
Con bò khóc đã lay động và đánh thức sự quán tâm nơi con người hung bạo nhất trong số những người hung bạo.
Home page | Về trang chủ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: