Vết trầy


Đêm mưa lớn. Chiếc xe sang trọng vẫn phóng nhanh hối hã. Một thằng bé vẩy xe bên đường !

Anh đã định dừng xe… nhưng lại vẫn nhấn ga… ! “Bốp” ! Một tiếng rỏ to lấn hẳn tiếng mưa. Rõ ràng thằng bé ném đá vào xe. Anh thắng gấp, tức giận lui xe, bất kể mưa to, phóng ra, túm cổ thằng bé… Bây giờ anh mới thấy rõ, cái đống ướt sũng trong tay anh là một thằng bé chỉ có một tay một chân: Đọc tiếp »

Advertisements

Con bò khóc!


Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền của tôi ở một nhà tù. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi…
Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt cho ta biết anh ta đã trải qua một đoạn đời giang hồ với nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Anh ta trông đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là loại người thích hợp… 
Anh ta quê miền Ulster, lớn lên trên những đường phố bạo động nhất Belfast (n.d.: thủ phủ của tỉnh Ulster, Bắc Ireland). Vụ đâm chém đầu tiên diễn ra lúc anh ta mới có bảy tuổi. Một thằng bắt nạt ở trường đã đòi số tiền dành cho buổi ăn trưa của cậu bé. Cậu bé nói không. Thằng đó rút ra một con dao dài và lên tiếng đòi tiền lần thứ hai. Cậu ta nghĩ thằng đó chỉ dọa. Cậu ta nói không lần nữa. Đọc tiếp »

Hai chị em


Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.
Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:- Thưa cha, con trót dại… Đọc tiếp »

Khung cửa sổ hạnh phúc


Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.

Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy…

Đọc tiếp »

Bàn tay của mẹ


Một thanh niên học hành rất xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn. Anh ta vừa qua được buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc trực tiếp phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận.

Viên giám đốc xem xét học bạ của anh thanh niên. Tất cả đều rất tốt vì năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sinh sau đại học, anh cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh thanh niên này không hoàn thành vượt bực.

Đọc tiếp »

Học phí đại học và một triệu rưỡi dân Ba-Lan


Có một cậu học sinh 18 tuổi, vốn là một trẻ mồ côi, đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Anh chàng nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học…

(Đây là một câu chuyện có thật xảy ra năm 1892 tại Đại học Stanford)

Họ tìm đến nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J. Paderewski. Người quản lý yêu cầu một khoản phí bảo đảm $ 2.000 để Paderewski biểu diễn. Sau khi thỏa thuận xong, hai sinh viên ấy bắt tay vào việc chuẩn bị cho buổi diễn.

Và Paderewski đã diễn tại Stanford. Thế nhưng, không may là tiền vé bán được chỉ có $ 1.600. Quá thất vọng, họ đến trình bày hoàn cảnh cho Paderewski. Hai người đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $ 400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

“KHÔNG”, Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được”.

Đọc tiếp »

Bí quyết 10 – 90


Bí quyết đó là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy ra với bạn. 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra đó.“Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :

Bạn đang dùng điểm tâm. Con gái bạn vô tình làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Đọc tiếp »